Hoàng Oanh, Ngọc Quư 12A4 Trưng Vương 68-75 Sài G̣n, Toronto 2009. Việt Nam, Canada..............
Chúng tôi gặp lại nhau sau mấy chục năm dài xa cách........ Oanh -34 năm, Quư- 28 năm.
........ 30. 4. 1975. Ngày Sài g̣n đổi chủ, đổi tên..... cũng là ngày chúng tôi tan bầy......
khi viết những ḍng chữ này nước mắt tôi chảy dài, niềm cảm xúc trào lên, không làm sao ngăn lại được. Nhớ về một thiên đường tuổi nhỏ.... với nước đá đậu xanh, đậu đỏ, bánh lọt, ḅ bía....... trước cổng trường trên con đường trải dài hai hàng me, hàng sao cao vút dư thừa bóng mát che chở chúng tôi suốt 6 năm dài Trung Học. Những buổi đến lớp sớm ngồi trên bực tam cấp vừa ăn quà vặt vừa ôn bài. Nơi có Thầy Cô, bạn hữu, thương yêu, giận hờn, căi cọ, chăm chỉ, biếng lười, khi liếc mắt qua đứa bạn ngồi bên, „ cóp“ bài thi Đệ Nhất, Đệ Nhị Lục Cá Nguyệt......Lúc „ Cúp Cua“ trốn học qua Sở Thú hay vù lên Lái Thiêu „ quất“ Sầu Riêng, Măng Cụt... ... Ngày lại ngày qua chúng tôi lớn lên bên nhau trong tuổi dậy th́ rồi biết tập tành yêu thương, bắt chước các huynh trưởng của ḿnh. Có đứa yêu anh chàng hàng xóm VTT, hay chàng Hải Quân với bộ lễ phục trắng toát xiêu ḷng người. Đứa th́ „ Em tan trường về đường mưa nho nhỏ, chim non lề đường nằm im dấu mỏ....“ đứa khác thương thầm các“ Thần Tượng“ đang dậy dỗ chúng tôi. Những đứa bạn xinh đẹp hẳn ra, điệu hạnh thấy rơ và cả những đứa h́nh như chưa vượt qua ngưỡng cửa Thiếu Nhi.
Oanh của tôi ngày xưa đó hăy c̣n măng non lắm, tiếu lâm nhất, hay pha tṛ nhất. 17, 18 tuổi rồi mà nàng vẫn c̣n mặc áo dài không nhấn „banh“. Ngày đầu nhập học năm lớp 12, nàng lo dành bàn chót cho nhóm đến nỗi rách cả vạt áo dài... Nhưng tuổi trẻ tài cao, Oanh đă biết yêu lần đầu, yêu ngay một thần tượng của nhiều nữ sinh trong trường. Quư th́ khác hơn, nàng đă biết điệu. Bởi vậy nàng đă vội đi lấy chồng vài tháng sau 30/4 hay Quư sợ lấy anh thương binh bộ đội như lời đồn của thiên hạ?........
Tháng 9, cuối mùa Hè, châu Âu không c̣n nóng lắm, trời mát lạnh dễ ngủ nhưng tôi không làm sao ngủ được, lăn qua lộn lại, trăn trở măi trên giường nghĩ tới ngày mai. Ngày mai tôi sẽ tới Toronto gặp Oanh và Quư.
Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là lần nào nhỉ? Có phải là những ngày đầu, giữa, hay cuối tháng Tư năm75? Những ngày dầu sôi lửa bỏng, Sàigon trong cơn hấp hối! Tôi chỉ nhớ, tôi vẫn đến trường trong những ngày đó. C̣n Oanh, Quư và những đứa khác, lúc đó chúng nó ở đâu? Sau này, khi có lệnh học sinh phải tŕnh diện, trở lại trường học, th́ chúng tôi đă không c̣n Oanh, Nhạn....... chỉ c̣n Phi, Phước, Quư, tôi. Lớp chúng tôi vắng đi nhiều khuôn mặt bạn bè...... nhiều Thầy Cô đă ra đi, thần tượng của Oanh cũng chẳng c̣n đây.... .... Quư, Phi, Phước và tôi vẫn c̣n gặp nhau vài năm sau đó. Phi, Quư „ xuất giá ṭng phu“ ở Việt Nam. Phước với tôi sống đời „ dinh gôl“. Cho đến ngày rời VN, một ngày giữa tháng Năm năm 81, Tôi đến chào bạn lần cuối, ngồi nh́n nhau, lời hẹn gặp lại nằm sâu thẳm trong ḷng, không thoát ra bờ môi, nước mắt ṿng quanh. Chắc ǵ c̣n gặp lại.....
„ T́m em như thể t́m chim, chim bay biển Bắc, ta t́m biển Nam“.
Sau bao thất bại, không t́m được các bạn cũ trong thập niên 80, 90, tôi đă bỏ cuộc. Một t́nh cờ vào gần cuối thập niên 2000 trong lúc dạo chơi InterNet, tôi t́m được trang Web của Trưng Vương 68-75. Người đầu tiên tôi t́m thấy là Kim Phi, nó ghi sai địa chỉ điện thư. Tôi lại phải chạy ṿng quanh trang web, nhờ Lệ Thủy 12 B t́m giùm. Từ Kim Phi tôi t́m lại được gần hết lũ bạn ngày xưa của ḿnh.
Bây giờ, phần lớn chúng tôi sống ở nơi người ta gọi là nước ngoài. Cơ hội gặp lại nhau chắc hẳn không c̣n nhiều khó khăn lắm dù chúng tôi ở cách nhau hàng ngh́n cây số đường chim bay. Và cơ hội đă đến với tôi. Ngày mai tôi sẽ đến Toronto gặp Oanh, Quư.
Chuyến bay của tôi cất cánh trễ hai giờ. Gió băo mạnh không được phép khởi hành. Tôi lo âu, sốt ruột, thần kinh căng thẳng, gọi điện thoại cho Oanh để nó đừng ra phi trường sớm, mất công ngồi chờ. Bó gối ngồi trong ḷng phi cơ, hết nh́n người này, người khác, chơi Sud Doku, nghe nhạc, xem Tivi chán. Tôi phải tự dỗ dành, trấn an ḿnh. Nếu v́ lư do nào đó chuyến bay bị hủy bỏ, tôi không biết ḿnh sẽ phản ứng như thế nào? Rồi th́ gió băo cũng qua đi, máy bay được phép ra phi đạo. Tôi thở ra. Hai tiếng đồng hồ đă trôi qua!
Cuối cùng chúng tôi cũng đến Toronto. Không có đồng xu dollars để lấy xe chở hành lư. Tôi không biết Albrecht đă phù phép như thế nào đó để lôi được một xe ra.
Oanh c̣n đợi Quư từ Ottawa, nó đi lạc đường. Tội nghiệp nàng lái xe ṿng quanh, để kiếm lối ra xa lộ vào nhà Oanh. Tôi đứng đó lóng nga, lóng ngóng nh́n quanh.
Ít lâu sau có dáng một người Viêt Nam đi vào cửa, tôi ngẩn ra nh́n: A! Quư của tôi, Tôi nhận ra nó ngay lập tức, chạy ra cửa, nó chạy về phía tôi. Hai đứa nhận ra nhau ngay lập tức, ôm chầm lấy nhau. Quư xinh đẹp, mạnh khỏe, trẻ trung, không một mảy may thay đổi. Có ai ngờ nàng đă có bảy đứa cháu Nội, Ngoại! Mươi phút sau Oanh rà xe ngay sát chúng tôi. Ơi Oanh, nàng không c̣n là „búp măng non“ của năm 75 nữa. Bây giờ Oanh xinh đẹp hồn nhiên với ít nhiều thay đổi nhưng tôi vẫn nhận ra nó, nếu hai đứa t́nh cờ gặp nhau trên đường, chưa đến nỗi „uưnh nhau trước, nhận bạn bè sau“.
Tối hôm đó tôi đă thức trắng đêm (tính theo giờ Âu Châu) chuyện tṛ với Quư, Oanh. Niềm vui mừng gặp lại bạn cũ khiến cho tôi không làm sao ngủ được. Bảy ǵờ sáng, giờ Canada, tôi đă ḅ dậy, xuống dưới bếp, mùi Cà phê thơm lừng không gian. Chị Nga, chị của Oanh thức trước tôi, đă pha xong cà phê, đang chuẩn bị thức ăn sáng cho khách. Albrecht, Quư, Oanh lần lượt vào bếp. Chúng tôi từ châu Âu đến nên được Quư, Oanh và gia đ́nh Oanh thương mến, chăm sóc kỹ càng. Quư phê b́nh tôi sao không chịu tỉa chân mày cho đẹp. Nó „đè „ tôi ra nhổ chân mày, rồi trang điểm cho tôi như đi dự thi Hoa hậu. Cả buổi sáng Quư dành th́ giờ trang điểm cho Oanh và tôi. Nếu có dự thi hoa hậu thế nào Oanh và tôi cũng được vô ṿng bán kết. Hôm nay Oanh đưa chúng tôi đi CN Tower. Đă đến Toronto th́ phải ghé CN Tower, tháp truyền h́nh cao nhất thế giới, vô nhà hàng quay 180 độ. Xui cho chúng tôi hôm nay nhà hàng đóng cửa! Thật t́nh CN Tower không hấp dẫn tôi mấy. Trời trong, không mây, chúng tôi nh́n xuống Downtown từ độ cao hơn bốn trăm mét. Những ngôi nhà chọc trời, có ǵ đẹp? Tôi sống ở châu Âu trong một làng quê nhỏ, hiền ḥa, nhà cửa thấp bé. H́nh như tôi không có thiện cảm với những ngôi nhà đâm thủng mây! Toronto có nhiều cao ốc hơn New York. Từ trên cao nh́n xuống thấy cao ốc nhiều hơn nhà thường, ṭa này liền với ṭa kia, có cả một ṭa nhà lát vàng (?) lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời ban trưa. Ra khỏi CN Tower chúng tôi đi một ṿng kiếm thức ăn. Quư điệu đi giầy cao gót tới mười phân, nàng có vẻ không hứng thú mấy khi biết đường đi hơi xa, khiến cho Oanh cứ măi dỗ dành „ gần tới rồi...“ và chúng tội cũng đến nơi thật.
St. Lawrence Market, ở đây tương đối thú vị. Nơi cũng rất nổi tiếng của Toronto, bán rất nhiều thực phẩm của nhiều quốc gia, có cá và các động vật biển tươi. Đặc biệt có món Fish and chips, Albrecht rất thích ăn.
Oanh chẳng hề thay đổi sau 34 năm không gặp. Nàng vẫn có lối khôi hài, tiếu lâm làm cho chúng tôi cười cứ như những người điên trong nhà thương Chợ Quán trước đây. Đức, em của Oanh thỉnh thoảng lại chêm “ tôi cười không hiểu v́ sao tôi cười!”.
Có ai biết được đằng sau cung cách diễu cợt Oanh thường hay khóc thầm! Có phải đó là h́nh thức tự bảo vệ sự quá nhậy cảm, đầy ắp t́nh yêu thương của tâm hồn Oanh?
Những chăm sóc ân cần, nhẹ nhàng Oanh dành cho Quư, Albrecht và tôi thể hiện điều này. Quư hơi trái ngược với Oanh. Quư sôi nổi hơn, nó biểu lộ ḷng nhiệt t́nh với bạn ồn ào hơn. Nàng thường tâm sự với chúng tôi về cuộc đời nhiều ngang trái đến bây giờ vẫn c̣n truân chuyên, hay đ̣i nấu ăn để khoe tài nội trợ.... Hơn ba mươi năm không gặp, t́nh cảm ngày xưa của chúng tôi vẫn c̣n đó, mặc dù ngày hôm nay chúng tôi đă ngoài năm mươi, tóc đă bắt đầu bạc, nếu không thường xuyên đi nhuộm.... Những năm tháng dưới mái trường Trưng Vương đă đưa chúng tôi trở lại với nhau.
Chủ Nhật, Oanh đưa chúng tôi thăm Niagara Falls. Trên đường đi được ghé vào quán Phở Đầu Ḅ ăn Phở. Từ lâu lắm rồi tôi mới được ăn một bát phở ngon tuyệt vời như thế. Ở nhà thỉnh thoảng tôi vẫn nấu, ăn cho đỡ thèm thôi chứ không ngon như tô phở ở đây!
Niagara Falls, một trong các kỳ quan của Thế giới. Thật không hổ danh. Nước, nước và nước ở đâu ra thế nhỉ? Hàng triệu, triệu mét khối nước ngày, đêm đổ xuống từ một độ cao gần sáu mươi thước trên một chiều dài gần tám trăm mét. Thiên nhiên hùng vỹ quá. Albrecht rất sung sướng. Chàng đă thực hiện được ước mơ thời tuổi nhỏ. Oanh c̣n đưa chúng tội đến old town của Niagara on the lake và một lâu đài sản xuất rượu vang của Toronto.
Oanh rất chiều bạn, ngày hôm qua tôi chê món Ḿ Quăng của tiệm phở không ngon, sáng nay nàng dắt chúng tôi xuống Downtown ăn ḿ Quăng, ngon ơi là ngon.
Hôm nay Quư phải trở về Ottawa. Nàng lại chăm sóc và sửa sắc đẹp cho chúng tôi. Không khí như chùng xuống. Chúng tội lại chia tay nhau, nhưng lần tạm biệt này không như lần trước. Chúng ta c̣n có cơ hội gặp nhau mà, phải không Quư? Albrecht và tôi c̣n ở lại đến thứ Sáu. Chị Nga nghỉ một ngày làm việc (một nghĩa cử khiến hai đứa tôi vô cùng cảm kích) đưa chúng tôi tới Downtown bằng xe điện ngầm và xe lửa. Đi một tour quanh thành phố, c̣n được chị Hằng, chị của Oanh đăi bữa ăn trưa rất ngon ở một nhà hàng của Möven Pick. Tối đến, Oanh đưa tôi xem cuốn Lưu Bút Ngày Xanh, Oanh mang theo khi vượt biên, bỏ Tổ Quốc ra đi cách đây ba mươi bốn năm. Cuốn Lưu Bút như một hành trang vào đời, được Oanh giữ ǵn rất cẩn thận, trân trọng như những trang sức quư giá, đắt tiền. Giấy chưa úa vàng, chữ c̣n rơ nét, một kỷ lục rất đáng tuyên dương. Trong cuốn sách nhỏ bé đó, chúng tôi, những đứa bạn thời cắp sách đến trường của Oanh, những Quư, Nhạn, Phi, Phước, Phượng, Ngọc, Sinh, Phụng.... và tôi đă chép, đă ghi lại. Những nét chữ nắn nót, nhẹ nhàng trải dài trên trang giấy trắng, tô điểm thêm bằng h́nh vẽ đủ màu, đủ kiểu được những đứa đầu tiên viết vào đầu tháng Hai, lúc t́nh h́nh chiến sự ở miền Trung chưa trầm trọng, mỗi đứa dài hai ba trang. Cho đến đứa cuối cùng khoảng đầu, hay giữa tháng Tư chỉ c̣n vài ḍng ghi nguệch ngoạc, vội vă. Khi ngoài kia, ngoài cổng trường, Quê Hương không c̣n yên ổn, bom đạn rơi, súng nổ trên khắp cùng miền Nam. Nơi miền Trung, miền Đông, miền Tây Nam Sài G̣n và ngay cả trong ḷng Sài G̣n Người Người chạy loạn, nhốn nháo, lo âu, hoảng sợ, t́m đường ra đi. Khi Việt cộng đang dần tiến vào Thủ Đô. Khi đến trường, đứa c̣n, đứa mất... Những ḍng chữ chân thành, yêu thương, nửa người lớn, nửa trẻ con.... “ Nhắm mắt cho tôi t́m một thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ nên thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ ....” Mắt tôi ướt khi nh́n lại, đọc lại những ǵ các bạn cũng như bản thân ḿnh đă viết. Oanh ơi, cám ơn mày đă giữ ǵn cuốn Lưu Bút.
Thứ Sáu, ngày cuối cùng ở Toronto, Oanh đưa tôi đi mua thực phẩm Việt Nam. Albrecht ở nhà sắp xếp va-li. Tôi mua được một ít thức ăn Việt Nam đem về, những thức ăn tôi không mua được ở vùng quê, hẻo lánh của châu Âu. Trước khi đi làm, Đức đă cắt cho tôi một ít nhánh hoa Quỳnh- Dạ Quỳnh- đem về trồng. Bao nhiêu năm tôi t́m bây giờ mới được.
Rồi cũng tới giờ ra phi trường, rồi cũng tới giờ chia tay nhau. Ở phi trường tôi ôm Oanh thật chặc, hứa với nó sẽ trở lại Toronto. Tôi bước đi không dám quay đầu lại, sợ rằng nước mắt lại tuôn ra.
“ ....chắc nhỏ cũng buồn như ta thôi, bên đây giấc mộng, bên kia đời, có ai tay vẫy, ai trông lại, xa trường như xa miền yên vui......”
Oanh ơi, Quư ơi, chị Nga ơi, Đức ơi, cám ơn tất cả mọi người đă cho Albrecht và tôi những ngày vui ở Toronto, có thêm một kỷ niệm khó quên trong đời.
Tháng 10 năm 2009
Nguyên Thi