Cuối năm ḷng lại nao nao
Nhớ sao là nhớ hôm nào tất niên
Đến bên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm
Đem báo đi bán cho em ở trường
Tần ngần trước cổng Trưng Vương
Tôi c̣n lẩn thẩn đứng giương mắt chờ
Có một cô bé ngây thơ
Chạy ra hỏi nhỏ anh chờ đợi ai
Tôi đưa cô lá thư dài
Của ông gíám đốc viết ngày hôm qua
Cô bé liếc mắt qua loa
Mỉm cười cô bảo th́ ra người nhà!
Lát sau cô lại trở ra
Theo sau đon đả một bà giáo sư
Tôi vội tŕnh diện lá thư
Bà thầy trịnh trọng từ từ mở xem
C̣n tôi len lén nh́n em
Em cười e thẹn chịu đèn của tôi
Khiến tôi lính quưnh rụng rời
Làm rơi chồng báo tơi bời xuống sân
Cô bé chẳng chút ngại ngần
Khoan thai phụ giúp nhặt lần cho tôi
Bà thầy mới bảo được rồi
Cho phép tṛ bán một đôi ba giờ
Tôi biếu bà giáo một tờ
C̣n em tôi khẽ trao thư hẹn ḥ
Trường em to thật là to
Bóng cây thật mát học tṛ thật xinh
Trưng Vương con gái tinh ranh
Thoáng nh́n biết Chết-V́-Ăn hơi khờ
Có cô hỏi cả bằng thơ
Đố anh đáp được mới mua báo giùm
Tôi vừa nghĩ, lại vừa run
Đáp sao cho nhă mới tṛn tiếng tăm
Hỏi rằng:”Có mấy xa xăm,
Mà sao bên ấy chả thăm bên này?”
Đáp liền:”Em trách sao hay,
Cửa trường anh đợi hàng ngày mỗi trưa
Lá bay theo ngọn gió đưa
Gợi hiu hiu mát cho vừa nhớ thương
Muốn mời em uống chanh đường
Chanh chua như tính các nàng Trưng Vương
T́nh anh ngọt lịm như đường
Báo đem bán để mua vương vấn vào”
Ra về ngơ ngẩn quên chào
Tiếng cười vẫn thoảng dạt dào bên tai
Ước ǵ đến cuối năm nay
Lại đem báo bán như ngày năm xưa
Montreal May 1988
CVA Nguyễn Thúc Đạt